Diễn Đàn Trung Học Nguyễn Trãi Saigon

Diễn Đàn của Hội Ái Hữu Cựu Học Sinh Trung Học Nguyễn Trãi Saigon
Trang ChínhTrang Chính  PortalPortal  CalendarCalendar  GalleryGallery  Trợ giúpTrợ giúp  Tìm kiếmTìm kiếm  Thành viênThành viên  NhómNhóm  Đăng kýĐăng ký  Đăng NhậpĐăng Nhập  
Tìm kiếm

Display results as :
Rechercher Advanced Search
VNCH sung tran hanh Chia Mộng Thuong thang
Latest topics
July 2018
free forum

free forum

Share | 

 April 30TH 1975: Betrayed and Abandoned!

Go down 
Tác giảThông điệp
Khách viếng thăm

Bài gửiTiêu đề: April 30TH 1975: Betrayed and Abandoned!   Tue Apr 30, 2013 4:29 am

April 30TH 1975:
Betrayed and Abandoned!


The Lost Letter
From Bill Laurie:

The following open letter printed in 17 April 1975 Saigon Post, an English language newspaper in Viet Nam. It was a very chaotic time and the Republic of Viet Nam only had 13 days to live as the battle for Xuan Loc raged, as NVA divisions, engorged with abundance of modern weapons and munitions, moved in on Saigon. The letter was written by an American who'd spent multiple tours in Viet Nam. He preferred to remain anonymous and his identity remains unknown. I kept the piece and to my knowledge no other copy of made it out of Viet Nam.
Herewith is exact verbatim text of letter:

"An Open Letter to the People of Viet Nam and America: I will never forget."

The month was August, the year of 1966. I was a young man of 20 years with a mind filled with American school book ideals and feelings of patriotism swelling my heart as I walked down the ramp of the 707 that had brought me all the way from my safe and easy life in America to the sweltering hot tarmac of Tan Son Nhut airport, Viet Nam. Little did I know then that this small country and its people, in the year to come, would put a hold on my soul, and later would become a part of my heart, and also, a lot of my personal pain.

Since that day so many years ago I have many memories of Viet Nam and its people, some bring happiness and laughter, others bring tears and anguish and still others bring anger. But my most cherished memory is the memory of that Viet Nam of 1966, a Viet Nam of quiet, simple and polite people, the memory of a "Viet Namese" Viet Nam. There is the memory too of my pride at being an American who was helping the cause of "freedom and democracy" in this land.

My first year passed quickly and I returned to civilian life, returned to my safe easy life. But something was wrong. I didn't feel at home in my own country anymore. I longed for the shy

I longed for the shy quiet beauty and the warm perfumed nights of Viet Nam. For the first time in my life I felt homesickness. This is not right I told myself. How can you feel homesick for some place that is not your home? But the feeling would not go away. So, I made the final decision. I re-enlisted in the Army and came back to Viet Nam, back to the country I knew I loved. When I returned to the Viet Nam I had left, only a few short months before, was no more. I knew then that I would never see that Viet Nam of 1966 again, and it saddened me deeply.

The American soldiers were coming in great numbers then and the misunderstanding and bad feelings between Americans and Viet Namese spread and intensified. I watched with sorrow as the Americans' money infected the simple and good people of Viet Nam with the disease called greed and as the greed spread so did corruption. I watched with bitterness and anguish as America tore down the "Viet Namese" Viet Nam and built the "American" Viet Nam. This "American Viet Nam" was a beautiful Viet Nam, beautiful for war profiteers. But for everyone else it was a disgrace. It was degrading to the people of Viet Nam to have everything taken over by the Americans. It took away their pride and made them feel inferior. Before long the whole nation and people of Viet Nam had a giant inferiority complex. Those who would not feel inferior, those who still had their pride, for those it generated hatred and scorn for many years. After America took away the pride and self respect of the people of Viet Nam and replaced it with feelings of uselessness and dependence on Americans, the great leaders and politicians of my country announced that now we must "Viet Nam-ize" the war so that America can disentangle itself from the "quagmire" of Viet Nam.

The Paris Peace talks were started so that Viet Nam could obtain "Peace with Honor" with "Freedom and Democracy" for the people of the Republic of Viet Nam. Finally the big day came, the "Paris Peace Accords" were signed. The people of Viet Nam once again dared to hope that, after so many years of the tears, pain, horror, death and destruction that make up this thing called war might come to an end. But I did not believe it, not for one second did I believe it would stop. My school book ideals and belief in Americans and their goodness were shattered long before, shattered somewhere between the rape of a house girl and the My Lai tragedy. I knew "those papers" were meaningless, and "those phrases" offered by the prestigious diplomats were as hollow as a rotten tree as far as the country and people of Viet Nam were concerned. I knew in my own mind that it only meant an end to America's entanglement in the quagmire that they helped create.

I did have one hope, one dream left when the American and Allied Forces left Viet Nam. That dream and that hope was that America would supply Viet Nam with the needed weapons, ammunition, and equipment and that you, the people of Viet Nam, would reach deep within you and pull out your wounded pride and regain your self respect and fight on until victory over the barbarian aggressor. My dream and my hope was beginning to be fulfilled. You did mend your pride and you did regain your self respect and I rejoiced in my heart for you. Then it happened, the promises were broken, the supplies came no more. Still, you fought and died and lost your limbs for your homeland. You asked for help from those who uttered the "empty phrases" and signed the "meaningless papers" and they shunned you. Again you swallowed your pride and in desperation you pleaded. So the great humanitarian peoples of America sent a delegation from Congress to your home land.

They saw the sons of rich riding their motorbikes around with their long hair and Heroin dulled eyes, they saw the war profiteers driving their expensive foreign cars and visiting night clubs. They talked with your rulers and generals, then they were experts on Viet Nam, then they had a basis for which to judge you and ease their conscience for the breaking of the promises.

Now the "honorable"(?) Congressmen, being authorities on Viet Nam and it's people, made suggestions and recommendations. Some of these great lawmakers recommended no more aid to Viet Nam, some said they would only aid in the form of food and medicine. It will ease their conscience if you are killed with a full stomach instead of an empty one. One of the great humanitarian experts was quoted as saying that "Eventually the communists would prevail in Viet Nam because their aggressiveness, will and purpose presently exceeds the aggressiveness, will and purpose of the people of South Viet Nam."

If this is true, I wonder who gave you a purpose and turned their back on you when the going got tough? Who pushed your "purpose" into the mud of the Mekong Delta? Who trampled your "aggressiveness" into the red dust of the highlands? Who drowned your "will" in the South China Sea off the coat of Da Nang? We know who did this don't we my friends? Yes, the U.S. delegation came and looked and talked but they didn't go to see you shivering in the cold rain, they didn't see your children with their eyes glazed in fear, they didn't hear the screams of your agony....they didn't go to see the blood coming from you open veins, they didn't see you in the last quivering spasms of your death. No tears stained their cheeks, no choking sobs wracked their bodies. They will never kneel in prayer with tears streaming from their eyes because of their sorrow for you. They went back to their safe, secure, affluent homes in America. Their families will never know hunger. They will never have to sit alone in the middle of the night an decide if they should kill their own wife and children to save them from torture should the Communist barbarians get them. They will never have to worry about the searing hot shrapnel tearing their families and friends apart. My dear friends I am afraid your pleas have fallen on deaf ears. Ears closed by the callousness and indifference that is the product of the affluence. Do not envy Americas affluence my friends, because as you can see, they have sold their soul to purchase that affluence.

And so my dear friends for the past 9 years I have been with you. I have loved you and sometimes I have hated you. I have laughed with you and I have cried with you, and perhaps in the coming days I will die with you also, and if this be so be it.

America! Do you want to know what Viet Nam is today? What is this Viet Nam of 1975 that you have created? Listen!

A few days ago while riding to Bien Hoa in back of a small bus with my wife there were two very small children sitting all alone crying because their young mother had gone in search of her soldier husband who had fled from the Highlands, so they had to return home alone. Another woman was crying because her son had just been buried. A man crying because he lost his whole family in Hue. Another woman who showed us the picture of her husband and five children who were still trapped in Da Nang when it fell to the Communists, and as she talked the same tears and choking sobs started. I had to turn away. I could not look her in the face. All I could do was hang my head and stare at the floor in my shame. I felt her pain and sorrow choking me as I sat with tears running from my eyes and dripping to the floor.

This is the Viet Nam of today. All sorrow, all pain, all blood and bones and endless, endless tears. This is the Viet Nam that you, the great humanitarian people of America, have created. The Viet Nam that you now refuse to take responsibility for and traitorously turn your back on.

Every time I read the newspaper now the choking knot of sorrow comes in my throat, the tears flow from my eyes and the shame engulfs me like a dark cloud. It is not a shame I helped to create but it is a shame that I must bear because I am an American.

When you uttered those "empty phrases" and signed those "meaningless papers" your breath should have been bleeding Americans, bleeding like the children of Viet Nam are bleeding. Your heart is stinking Americans, stinking like corpses that litter the "trail of tears and blood" for a hundred miles from the Highlands to the sea. You have washed your hands of Viet Nam Americans, but you have washed your filthy hands in the tears and blood of my friends and the people I love.

Through your callousness, indifference, and inaction you gave your consent to the communist barbarians from the North, you gave your consent for the decimation of a nation and people you once called friends, allies, and compatriots. How bitter those words are in [my] mouth today.

So all of you great good American people and legislators go to your beautiful homes and eat your good nourishing food and sit in your comfortable chairs and sip you coffee and read the evening newspaper of the horror and tragedy of Viet Nam today, and you say "that's too bad." You go to sleep in your warm comfortable beds with what you think is a clean conscience. But when you awake in the still of the night and you don't know why, you listen Americans, you listen very close, be still and listen and you may hear the poor wretched people of Viet Nam, somewhere between tracers and their pain, somewhere between shrapnel and their open vein, you will hear them call you by your "real" name.

Easter has just passed. Christ said when he was nailed to the cross "Lord, forgive them for they know not what they do." You have nailed Viet Nam to the cross Americans. I do not have the compassion of Christ and I will never ask any man's God that you be forgiven, because you do know what you do, and I will never, never forgive nor forget what you have done to Viet Nam. Never again will I feel pride in being an American. Never again can I hold my head high and feel the patriotism that I felt so many years ago.

Now I can only hang my head low in my shame. You have sickened me to the depths of my soul, damn you America. You have destroyed my beloved Viet Nam.

P.S. I must remain anonymous for reasons of personal safety. If you feel this is worthy please see that some Viet Namese daily gets it in. I would be pleased if the people of Viet Nam could know that some one understands, [and] why.


"The one who does not remember History is bound to live through it again."
George Santayana

Back to "BLACK APRIL" Main Page":


Về Đầu Trang Go down

Posts : 350
Join date : 23/08/2012





The following excerpt is from an article by Bernard Gwentzman, N.Y. Times News Service (DAILY PROGRESS May 1, 1975)

WASHINGTON - A former Saigon cabinet official made public Wenesday the texts of letters from President Richard M. Nixon that promised the Saigon government in 1972 and 1973 that the United States would "take swift and severe retaliatory action" and would "respond with full force" if North Vietnam violated the Paris cease-fire accord. This was the first disclosure of any of the correspondence between Nixon and former South Vietnamese President Nguyen Van Thieu.



The content of the letters released by Nguyen Tien Hung, former minister of planning, seemed more specific about the possible use of American retaliatory military force than the White House indicated initially earlier this month when the matter of "secret assurances" to Saigon first became an issue earlier this month.

Coincidental with Hung's disclosures at a news conference here, President Ford formally refused to give Congress copies of the Nixon - Thieu correspondence on the ground of diplomatic confidentiality.

Ford was asked by Sen John J. Sparkman, chairman of the Foreign Relation Committee, to supply the documents after Sen. Henry M. Jackson had charged that "secret agreement" had been made by the Nixon Administration....

The following excerpt is from an article by George Bowles of The Progress StaffTimes

Admiral Elmo R. Zumwalt Jr. former chief of naval operations, charged today the Nixon Administration had made "firm commitments" of support to South Vietnam if the North Vietnamese violated the Paris accords of 1973 and resumed their aggression. These agreement, said Zumwalt were never communicated to the Congress.

Zumwalt told The Daily Progress he based his knowledge upon the fact that he had been personally told by former President Nixon, Secretary of States Henry Kissinger, and Gen. Alexander Haig, former White House chief of staff, that the commitments existed. Zumwalt said he was dismayed when he learned several weeks ago that Congress had never been informed of the agreements.

"Kissinger and Nixon did not level with the Congress as to the commitments that were made," said the retired four-star-admiral. Zumwalt served as the navy's top military officer and as a member of the Joint Chiefs of Staff from 1970 until 1974. "We prevailed upon Vietnamese President Thieu to accept a very bad truce. This truce permitted the enemy to remain in South Vietnam in exchange for something that was good for the United States and that was the total removal of our forces...



By Dan Southerland

Lubbock, Texas–When Hollywood made a movie (BAT-21) about the dramatic rescue of a downed American pilot during the Vietnam War, it left one man out: the South Vietnamese navy officer who was a key member of the rescue team.

In April 1972, during the largest search and rescue operation of the war, Petty Officer Nguyen Van Kiet spent 11 days behind enemy lines helping to locate and extract the U.S. airman.

Kiet's story was highlighted among many others honoring the South Vietnamese military during a recent two-day conference organized by The Vietnam Center at Texas Tech University. The center's main goal is to collect archives representing all aspects of the war, including the work of those who supported the war as well as those who opposed it.

Why was the heroism of Petty Officer Kiet and so many others ignored by the U.S. media and numerous historians during and after the war?

It was easier to cover American actions

First of all, it was easier to cover American actions and American views on the war than to report on the Vietnamese. Due partly to the language barrier, the South Vietnamese were never good at explaining themselves. The Communists were better propagandists. Few American reporters tried to learn Vietnamese and few covered the Vietnamese armed forces with any consistency.

I studied the Vietnamese language on and off during the war and had the good fortune to be assigned to cover "the Vietnamese side of the war" by both UPI and The Christian Science Monitor. I traveled to every province in South Vietnam.

I reported on Vietnamese successes - and failures. I reported on crucial battles in 1972, when the South Vietnamese withstood encirclement and tank attacks at Kontum and An Loc. I was in Quang Tri Province when South Vietnamese marines fought inch by inch to recover a provincial capital which had been pulverized by North Vietnamese artillery and tanks.

But I now wish that I had done much more and dug much deeper.

In recent years we have finally begun to gain a better perspective on the South Vietnamese Army, or the Army of the Republic of Vietnam (ARVN).

On March 17 and 18, The Vietnam Center in Lubbock brought together a number of historians, political scientists, writers, and former South Vietnamese officers to reexamine the role of the South Vietnamese military. Drawing on their own research, many Americans at the meeting concluded that the South Vietnamese had performed much better in the war than most accounts acknowledge.

Hollywood, of course, will probably never get it right.

"When Hollywood produces a movie, they are under no obligation to tell the truth," said Darrel D. Whitcomb, an author and former Air Force officer who flew rescue missions in Vietnam, including support for the 1972 rescue effort. He led one of the panels at the Lubbock conference.

Increased respect for them is more than deserved

But historians have an obligation to tell the truth. And three decades after the end of the war, they are producing work that challenges the conventional wisdom on Vietnam and restores credit to the South Vietnamese.

Take for example, Lewis Sorley's fine book, A Better War, published in 1999, that documents improvements in the ARVN over the years. The South Vietnamese paid a price for fighting hard. They lost more than 230,000 men during this terrible war. Increased respect for them is more than deserved.

A conference on "Vietnam and the Presidency," the first of its kind, held March 10 and 11 in Boston, featured prominent American figures from the Vietnam War: Henry Kissinger, Alexander Haig, and Jimmy Carter among others. Unfortunately, no Vietnamese were invited to speak. I understand that some leading Vietnamese-Americans tried to get invitations but were turned down.

One topic at the meeting was "Lessons Learned."

When talking about Vietnam - even when it concerns the presidency - it's useful to talk with and listen to the Vietnamese themselves. It was their country. They deserve respect.

Dan Southerland, Vice President and Executive Editor of Radio Free Asia, covered the wars in Vietnam, Cambodia, and Laos in the 1960s and 70s. He left Saigon at the end of April 1975 on one of the last helicopters out of the South Vietnamese capital as North Vietnamese tanks entered the city.

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Khách viếng thăm

Bài gửiTiêu đề: Richard Nixon’s Darkest Secret   Sun May 05, 2013 2:26 am

Richard Nixon’s Darkest Secret

November 11, 2011

Exclusive: In just-released Watergate grand jury testimony from 1975, ex-President Richard Nixon complained that his 1968 campaign was bugged by the Johnson administration. But there was little curiosity then – or now – as to why that surveillance was justified, reports Robert Parry.

Thirty-six years ago, as former President Richard M. Nixon dodged grand jury questions about his illegal wiretapping of political enemies, he briefly referenced a dark secret about his 1968 campaign’s sabotaging of Vietnam War peace talks, actions which President Lyndon Johnson at the time privately labeled “treason.”

Without providing that historical context, Nixon complained that he and his 1968 campaign had been victims of surveillance and wiretapping, too, as he tried to persuade Watergate prosecutors and the grand jury that bugging opponents was just part of hardball politics.

President Richard Nixon
(Art work by Robbie Conal at Robbieconal.com)

“In 1968, for example, we learned that not only was  … Vice President [-ial nominee Spiro] Agnew’s plane under surveillance, and he himself was under surveillance by the FBI, but that the FBI was at one point directed to bug my plane,” Nixon said, according to secret grand jury transcripts released by the National Archives on Thursday.

During that testimony on June 23, 1975, the prosecutors failed to follow up on his reference to the 1968 bugging, such as why it would be ordered. And after the transcripts were released this week, the major U.S. news media also missed the comment’s significance.

The evidence of Nixon’s sabotage of the 1968 Vietnam peace talks is now overwhelming – including diplomatic cable traffic and contemporaneous audiotapes of Johnson discussing the Republican promises to South Vietnamese President Nguyen van Thieu of a better deal if he boycotted negotiations in Paris.

But the American press corps has never given this shocking scandal much attention. So, when the newly released transcripts revealed Nixon veering off topic into his complaint that the FBI had been involved in bugging his 1968 campaign, the strange diversion was noted by the New York Times near the end of its article but not explained.

Yet, in citing the 1968 case during that 1975 testimony, Nixon was reviving a complaint he had raised in a White House meeting on July 1, 1972, just two weeks after his “plumbers” had been arrested bugging the Democratic National Committee at the Watergate building in Washington.

According to Nixon’s White House tapes, his aide Charles Colson touched off Nixon’s musings by noting that a newspaper column claimed that the Democrats had bugged the telephones of Anna Chennault, a right-wing Chinese-American activist who in 1968 had served as Nixon’s intermediary to Thieu.

“Oh,” Nixon responded, “in ’68, they bugged our phones too.”

Colson: “And that this was ordered by Johnson.”

Nixon: “That’s right”

Colson: “And done through the FBI. My God, if we ever did anything like that you’d have the …”

Nixon: “Yes. For example, why didn’t we bug [the Democrats’ 1972 presidential nominee George] McGovern, because after all he’s affecting the peace negotiations?”

Colson: “Sure.”

Nixon: “That would be exactly the same thing.”

A Dangerous Game

Nixon wanted to use his 1968 bugging complaint to create a backfire against the Watergate investigation, even though possible disclosure of the fact that Nixon’s campaign had blocked a peace settlement to the bloody Vietnam War would presumably have carried considerable political risk for him.

On Jan. 8, 1973, Nixon urged Haldeman to plant a story about the 1968 bugging in the Washington Star. “You don’t really have to have hard evidence, Bob,” Nixon told Haldeman. “You’re not trying to take this to court. All you have to do is to have it out, just put it out as authority, and the press will write the Goddamn story, and the Star will run it now.”

Haldeman, however, insisted on checking the facts. In The Haldeman Diaries, published in 1994, Haldeman included an entry dated Jan. 12, 1973, which contains his book’s only deletion for national security reasons.

“I talked to [former Attorney General John] Mitchell on the phone,” Haldeman wrote, “and he said [FBI official Cartha] DeLoach had told him he was up to date on the thing. … A Star reporter was making an inquiry in the last week or so, and LBJ got very hot and called Deke [DeLoach's nickname], and said to him that if the Nixon people are going to play with this, that he would release [deleted material -- national security], saying that our side was asking that certain things be done. …

“DeLoach took this as a direct threat from Johnson,” Haldeman wrote. “As he [DeLoach] recalls it, bugging was requested on the [Nixon campaign] planes, but was turned down, and all they did was check the phone calls, and put a tap on the Dragon Lady [Anna Chennault].”

In other words, Nixon’s threat to raise the 1968 bugging was countered by Johnson, who threatened to reveal that Nixon’s campaign had sabotaged a peace settlement to the Vietnam War when a half million U.S. soldiers were in the combat zone.

However, the two retaliatory disclosures never occurred. On Jan. 22, 1973, ten days after Haldeman’s diary entry, Johnson died of a heart attack. Haldeman also apparently thought better of publicizing Nixon’s 1968 bugging complaint. [For more details, see Robert Parry’s Secrecy & Privilege.]

Turning a Blind Eye

Over the past several decades, the Nixon’s sabotage story has spilled out in bits and pieces, but the shocking story never was played up by the major U.S. news media, perhaps because it risked devastating public faith in the political system.

The news media’s pattern of looking the other way continued in December 2008 when the National Archives released audiotapes of President Johnson’s official phone conversations from 1968. Though the conversations revealed Johnson talking about Nixon’s Vietnam machinations, the American press corps again ignored this sordid story.

Beginning in late October 1968, as Nixon was running neck-and-neck with Democratic nominee Hubert Humphrey and the Paris peace talks appeared on the verge of achieving a settlement of the Vietnam conflict, Johnson can be heard on the tapes complaining about the Republican gambit to sabotage negotiations.

Johnson’s frustration builds as he learns more from intercepts about the back-channel contacts between Nixon’s operatives and South Vietnamese officials who had tentatively agreed to take part in the Paris meetings. The apparent Republican goal was to sink Johnson’s peace deal and thus deny Humphrey a last-minute bump that could have cost Nixon the election.

On Nov. 2, 1968 – just three days before the election – Thieu recanted on meeting with the Viet Cong in Paris, pushing the peace talks toward collapse. On the same day, an angry Johnson telephoned Senate Republican leader Everett Dirksen to lay out the evidence of sabotage and get Dirksen to intervene with Nixon.

“The agent [Chennault] says she’s just talked to the boss in New Mexico and that he said that you must hold out, just hold on until after the election,” Johnson said in an apparent reference to a Nixon campaign plane that carried some of his top aides, including Agnew, to New Mexico. “We know what Thieu is saying to them out there. We’re pretty well informed at both ends.”

Johnson then made a thinly veiled threat about going public with the information. “I don’t want to get this in the campaign,” Johnson said, adding: “They oughtn’t be doing this. This is treason.”

Dirksen responded, “I know.”

Johnson continued: “I think it would shock America if a principal candidate was playing with a source like this on a matter of this importance. I don’t want to do that [go public]. They ought to know that we know what they’re doing. I know who they’re talking to. I know what they’re saying.”

The President also stressed the stakes involved, noting that the movement toward negotiations in Paris had contributed to a lull in the violence.

“We’ve had 24 hours of relative peace,” Johnson said. “If Nixon keeps the South Vietnamese away from the [peace] conference, well, that’s going to be his responsibility. Up to this point, that’s why they’re not there. I had them signed onboard until this happened.”

Dirksen: “I better get in touch with him, I think.”

“They’re contacting a foreign power in the middle of a war,” Johnson said. “It’s a damn bad mistake. And I don’t want to say so. … You just tell them that their people are messing around in this thing, and if they don’t want it on the front pages, they better quit it.”

Nixon’s Denial

The next day, Nixon spoke directly to Johnson and professed his innocence.

“I didn’t say with your knowledge,” Johnson responded. “I hope it wasn’t.”

“Huh, no,” Nixon responded. “My God, I would never do anything to encourage … Saigon not to come to the table. … Good God, we want them over to Paris, we got to get them to Paris or you can’t have a peace.”

Nixon also insisted that he would do whatever President Johnson and Secretary of State Dean Rusk wanted.

“I’m not trying to interfere with your conduct of it. I’ll only do what you and Rusk want me to do. We’ve got to get this goddamn war off the plate,” Nixon said, recognizing how tantalizingly close Johnson was to a peace deal.

“The war apparently now is about where it could be brought to an end,” Nixon said. “The quicker the better. To hell with the political credit, believe me.”

However, the South Vietnamese boycott continued, and Johnson concluded that Nixon was playing a double game. Johnson also became aware that Christian Science Monitor reporter Saville Davis had gotten wind of the story. The President was tempted to confirm it.

Before doing so, however, Johnson consulted with Rusk and Defense Secretary Clark Clifford on Nov. 4, 1968. Both these pillars of the Washington Establishment advised against going public out of fear that the scandalous information might reflect badly on the U.S. government.

“Some elements of the story are so shocking in their nature that I’m wondering whether it would be good for the country to disclose the story and then possibly have a certain individual [Nixon] elected,” Clifford said in a conference call. “It could cast his whole administration under such doubt that I think it would be inimical to our country’s interests.”

Instead of helping Davis confirm his information, Clifford and Rusk argued that the Johnson administration should make no comment, advice that Johnson accepted. He maintained his public silence on what Nixon was doing.

The next day, with Johnson unable to cite any clear progress toward ending the war, Nixon narrowly prevailed over Humphrey by about 500,000 votes or less than one percent of the ballots cast.

Johnson’s Pleadings

In the aftermath of the election, Johnson continued to privately confront Nixon with the evidence of Republican treachery, trying to get him to pressure the South Vietnamese leaders to reverse themselves and join the Paris peace talks.

On Nov. 8, Johnson recounted the evidence to Nixon and described the Republican motivation to disrupt the talks, speaking of himself in the third person.

“Johnson was going to have a bombing pause to try to elect Humphrey. They [the South Vietnamese] ought to hold out because Nixon will not sell you out like the Democrats sold out China,” Johnson said.

“I think they’ve been talking to [Vice President-elect Spiro] Agnew,” Johnson continued. “They’ve been quoting you [Nixon] indirectly, that the thing they ought to do is to just not show up at any [peace] conference and wait until you come into office.
“Now they’ve started that [boycott] and that’s bad. They’re killing Americans every day. I have that [story of the sabotage] documented. There’s not any question but that’s happening. … That’s the story, Dick, and it’s a sordid story. … I don’t want to say that to the country, because that’s not good.”

Faced with Johnson’s implied threat, Nixon promised to tell the South Vietnamese officials to reverse themselves and join the peace talks. However, the deal was done. There was no turning back because Thieu could then expose the secret arrangement with Nixon’s people. Nixon had to understand that it was more likely that Johnson would stay silent than that Thieu would.

Nixon bet right. Johnson failed to achieve the peace breakthrough he had hoped for before leaving office, but remained silent about Nixon’s treachery as he went into retirement.

The U.S. participation in the Vietnam War continued for more than four years at a horrendous cost to both the United States and the people of Vietnam. Nixon kept searching for violent new ways to get Thieu the better deal that had been promised, including the invasion of Cambodia and heavier bombing of targets in North Vietnam.

Before the conflict was finally brought to an end, a million more Vietnamese were estimated to have died along with an additional 20,763 U.S. dead and 111,230 wounded. The war also divided the United States, turning parents against their own children.
As the Democrats stayed mum, Nixon apparently concluded that they were more concerned about the information of his Vietnam War “treason” coming out than he was. So, after the “plumbers” got arrested in June 1972, he viewed the 1968 events as something of a blackmail card to play against Johnson to get help squelching the Watergate investigation.

Nixon discussed the 1968 bugging in his Oval Office meetings with his subordinates and even ordered Haldeman to leak at least that part of the story to the press – although one might reasonably expect that the press would finally start focusing on why the bugging was justified.

Given the horrors of the Vietnam War from 1969 to 1972, Nixon presumably would have more to lose by a full disclosure of his “treason” than the Democrats would by disclosure of their eavedropping to find out about it. But Nixon seems to have been confident that the Washington Establishment would always steer away from that precipice.

So, during his 1975 grand jury testimony, Nixon returned to his bugging complaint, telling prosecutors: “There are differing versions as to whether they did or did not do it. [FBI Director J. Edgar] Hoover once told me that they did. But others have indicated that this was not carried out. …

“I raised the problem of the bugging here because I knew that it was a common practice by the other side and they were experts at it, … even my plane possibly, at least ordered to be bugged this time by a government agency, not by a campaign committee in 1968.”
Nixon’s confidence in surfacing his bugging complaint without expecting that its full context would be exposed may have extended far beyond his death on April 22, 1994. In the just-released grand jury transcripts, there is a curious remark by the former president who suggests that the full story behind the tit-for-tat bugging is so shocking that it must never be made public.

Nixon said “only if there is an absolute guarantee that there will not be disclosure of what I say, I will reveal for the first time information with respect to why wiretaps were proposed, information which, if it is made public, will be terribly damaging to the United States.” Whatever that secret might be, it does not appear in the released transcripts.

However, Nixon’s brief reference to the 1968 bugging reminds us of this chilling reality – that for some politicians, acquisition of power in the United States is so alluring and so valuable that it trumps not only the democratic process, but the lives of American soldiers overseas.

By Robert Parry
Về Đầu Trang Go down
Khách viếng thăm

Bài gửiTiêu đề: LBJ Tapes: Nixon Sabotaged Vietnam Peace Talks (1968)   Tue May 07, 2013 11:57 am

LBJ Tapes: Nixon Sabotaged Vietnam Peace Talks (1968)

James Joyner 

The final release of President Lyndon Johnson’s tape recordings reveals a bizarre plot.

BBC (“The Lyndon Johnson tapes: Richard Nixon’s ‘treason’“):

By the time of the election in November 1968, LBJ had evidence Nixon had sabotaged the Vietnam War peace talks – or, as he put it, that Nixon was guilty of treason and had “blood on his hands”.

The BBC’s former Washington correspondent Charles Wheeler learned of this in 1994 and conducted a series of interviews with key Johnson staff, such as defence secretary Clark Clifford, and national security adviser Walt Rostow.

But by the time the tapes were declassified in 2008 all the main protagonists had died, including Wheeler.

Now, for the first time, the whole story can be told.

It begins in the summer of 1968. Nixon feared a breakthrough at the Paris Peace talks designed to find a negotiated settlement to the Vietnam war, and he knew this would derail his campaign.

He therefore set up a clandestine back-channel involving Anna Chennault, a senior campaign adviser.

At a July meeting in Nixon’s New York apartment, the South Vietnamese ambassador was told Chennault represented Nixon and spoke for the campaign. If any message needed to be passed to the South Vietnamese president, Nguyen Van Thieu, it would come via Chennault.

In late October 1968 there were major concessions from Hanoi which promised to allow meaningful talks to get underway in Paris – concessions that would justify Johnson calling for a complete bombing halt of North Vietnam. This was exactly what Nixon feared.

Chennault was dispatched to the South Vietnamese embassy with a clear message: the South Vietnamese government should withdraw from the talks, refuse to deal with Johnson, and if Nixon was elected, they would get a much better deal.

So on the eve of his planned announcement of a halt to the bombing, Johnson learned the South Vietnamese were pulling out.

He was also told why. The FBI had bugged the ambassador’s phone and transcripts of Anna Chennault’s calls were sent to the White House. In one conversation she tells the ambassador to “just hang on through election”.

Johnson was told by Defense Secretary Clifford that the interference was illegal and threatened the chance for peace.

In a series of remarkable White House recordings we can hear Johnson’s reaction to the news.

In one call to Senator Richard Russell he says: “We have found that our friend, the Republican nominee, our California friend, has been playing on the outskirts with our enemies and our friends both, he has been doing it through rather subterranean sources. Mrs. Chennault is warning the South Vietnamese not to get pulled into this Johnson move.”

He orders the Nixon campaign to be placed under FBI surveillance and demands to know if Nixon is personally involved.

When he became convinced it was being orchestrated by the Republican candidate, the president called Senator Everett Dirksen, the Republican leader in the Senate to get a message to Nixon.

The president knew what was going on, Nixon should back off and the subterfuge amounted to treason.

Publicly Nixon was suggesting he had no idea why the South Vietnamese withdrew from the talks. He even offered to travel to Saigon to get them back to the negotiating table.

Johnson felt it was the ultimate expression of political hypocrisy but in calls recorded with Clifford they express the fear that going public would require revealing the FBI were bugging the ambassador’s phone and the National Security Agency (NSA) was intercepting his communications with Saigon.

So they decided to say nothing.

The president did let Humphrey know and gave him enough information to sink his opponent. But by then, a few days from the election, Humphrey had been told he had closed the gap with Nixon and would win the presidency. So Humphrey decided it would be too disruptive to the country to accuse the Republicans of treason, if the Democrats were going to win anyway.

Nixon ended his campaign by suggesting the administration war policy was in shambles. They couldn’t even get the South Vietnamese to the negotiating table.

He won by less than 1% of the popular vote.

Once in office he escalated the war into Laos and Cambodia, with the loss of an additional 22,000 American lives, before finally settling for a peace agreement in 1973 that was within grasp in 1968.

Fascinating all around.

I’m not sure in what sense talking to one’s allies and convincing them that they could get a better deal if they held off constitutes “treason”. But it is certainly an illegal interference in US foreign policy. And, if true, a lot more people got killed for nothing.

At the same time, it’s pretty clear that the LBJ and Nixon presidencies were mirror images of one another. Both men were incredibly paranoid and willing to break the law on a routine basis—and knowingly tape record themselves doing it for posterity! In this case, LBJ was illegally spying on Americans and surreptitiously providing illegally obtained, classified information to Humphrey for the sake of a political campaign.

It’s all pretty despicable.

Về Đầu Trang Go down
Khách viếng thăm

Bài gửiTiêu đề: Re: April 30TH 1975: Betrayed and Abandoned!   Sun Apr 06, 2014 9:15 pm


"Chúng ta không thua tại Việt Nam, nhưng chúng ta đã không giữ đúng lời cam kết đối với Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa."
"Thay mặt cho quân đội Hoa Kỳ, tôi xin lỗi các bạn cựu quân nhân của Quân Lực Miền Nam Việt Nam vì chúng tôi đã bỏ rơi các bạn."

(On behalf of the United States Armed Forces, I would like to apologize to the veterans of the South Vietnamese Armed Forces for abandoning you guys.)

Abandoning Vietnam


From the moment the last U.S. helicopter departed the Saigon embassy in April 1975, the fall of South Vietnam has figured prominently in American debates over the Vietnam War. Doves attribute South Vietnam's defeat to governmental weakness and illegitimacy—reinforcing their argument that America's ally had always been unworthy of support. Hawks blame the country's loss on a cut-off in U.S. aid—a view in line with the hawks' belief that American politicians foolishly squandered what nearly 60,000 U.S. soldiers had died to preserve.

Yet unlike the war's earlier episodes, the final act has received only cursory treatment from historians. Authors of supposedly comprehensive histories of the war tend to speed through the period 1973-75. During that time, Vietnam was devoid of U.S. combat forces and was of scant interest to American journalists and civilian officials; scholars thus had few English-language sources to consult.

George J. Veith's "Black April" fills the gaping historical void, and in extraordinary fashion. Mr. Veith has tapped deeply into previously neglected Vietnamese sources, including North Vietnamese histories, and he has interviewed commanders of numerous South Vietnamese units. In a blow-by-blow account, he presents mountains of new details that enable him to answer the principal historical questions.

Although South Vietnam's leaders committed some critical errors during the North's 1975 offensive, Mr. Veith says, the defeat cannot be attributed to governmental ineptitude—and certainly not to war-fighting incompetence. By then the South Vietnamese military leadership included many officers who had performed exceedingly well in repulsing the 1972 Easter Offensive and in large but little-known clashes of 1973 and 1974. During the final North Vietnamese offensive, South Vietnamese commanders and their units fought much better than has been believed.

If Americans recall a South Vietnamese victory in 1975, it is likely the battle of Xuan Loc, where one division of the South Vietnamese army bludgeoned three North Vietnamese divisions. But Mr. Veith chronicles several other clashes, in March and April 1975, that show the South's stout resistance—from Mo Tau and Bong Mountain in the country's northern extremities, to Ben Cau and Chonh Thanh in the central region, to Can Tho and Long An in the south.

Mr. Veith demonstrates persuasively that the root cause of South Vietnam's defeat was the slashing of assistance by the U.S. Congress in 1974, when military aid was nearly halved. As the North Vietnamese onslaught began in March 1975, South Vietnam's shortages of aircraft fuel and spare parts prevented the military from flying troops in to fortify a vulnerable 900-mile western flank. The North Vietnamese were thus free to focus their attacks with overwhelming numbers on key towns and cities.

Because of the scarcity of air assets, imperiled South Vietnamese troops frequently had to retreat by truck or on foot. Civilians raced after the soldiers, terrified of being massacred by the communist forces, who had slaughtered noncombatants in Hue in 1968 and along Route 1 in 1972. Women and children and civilian vehicles clogged the major roads and bridges, slowing the withdrawal. Consequently, some of the combat units were cut off by the advancing North Vietnamese and destroyed.

When retreating South Vietnamese forces attempted to form a defensive perimeter at the coastal city of Da Nang, more than a million frenzied civilians flocked to the city, where the 500,000 inhabitants were already in a state of panic. The city streets were so packed with civilian traffic, Mr. Veith explains, that the movement of military vehicles and large troop formations could not be coordinated. Some soldiers left their units to protect relatives or help them flee. Gen. Ngo Quang Truong, a brilliant and charismatic South Vietnamese commander, decided that an organized defense was impossible; he ordered an evacuation of combat troops by sea. Some South Vietnamese soldiers escaped on ships, but many thousands of others were captured on the beaches by onrushing North Vietnamese units.

"Black April" shows that the sharp reduction of U.S. aid meant the South Vietnamese were unable to bomb enemy ground forces even when they were massed and presented inviting targets. The South Vietnamese air force could not fly enough sorties to begin with, and its capabilities further eroded as the North Vietnamese overran airfields. In January 1973, President Nixon had promised the South Vietnamese that American air power would smash the North Vietnamese if they broke the peace agreement about to be signed in Paris. But then Watergate intervened, and Congress—using the War Powers Resolution of 1973—prevented Nixon's successor, Gerald Ford, from fulfilling the pledge.

Although South Vietnam had 763,000 men under arms in 1975, the military's very limited strategic mobility permitted it to assemble only 110,000 in Saigon for a last stand. The North Vietnamese, brought 350,000 troops to bear and they were richly supplied thanks to the recent transformations of the Ho Chi Minh Trail into a paved highway and the construction of an oil pipeline alongside it; Despite the hopelessness of the situation, Mr. Veith notes, many South Vietnamese units fought off large North Vietnamese assaults on Saigon and launched effective counterattacks. According to Hanoi's own estimates, North Vietnamese forces sustained 6,000 casualties in the war's last days. South Vietnamese soldiers fought on until a newly installed caretaker government ordered a surrender in the vain hope of gaining concessions from the conquerors.

More than 100,000 South Vietnamese who had sided with the United States perished in the final battles, were executed immediately thereafter or died from maltreatment in massive "re-education" camps. Half a million more South Vietnamese died while attempting to flee communist oppression by boat. As the U.S. contemplates its future assistance to Afghanistan, "Black April" provides a sobering reminder of the human costs of abandoning a beleaguered ally.

—Mr. Moyar is a defense consultant and the author of "Triumph Forsaken: The Vietnam War, 1954-1965."


Từ lúc chiếc trực thăng cuối cùng của Mỹ rời toà Ðại sứ ở Sài Gòn vào tháng Tư năm 1975, sự sụp đổ của miền Nam Việt Nam đã là đề tài chính trong các cuộc tranh luận của Mỹ về chiến tranh Việt Nam. Phe bồ câu cho rằng thất bại của miền Nam Việt Nam là vì chính phủ miền Nam suy yếu và không có chính nghĩa, củng cố lập luận đồng minh của Mỹ đã không xứng đáng được viện trợ. Nhóm diều hâu đổ lỗi cho việc mất miền Nam Việt Nam vì viện trợ Hoa Kỳ bị cắt đứt - phù hợp với niềm tin của nhóm diều hâu rằng các chính khách Mỹ đã điên rồ bỏ rơi phần đất mà gần 60.000 binh sĩ Mỹ đã chết để bảo vệ.

Tuy nhiên, không giống như các trang lịch sử trước đó của cuộc chiến, giờ phút cuối cùng của VNCH chỉ được các nhà sử học xem xét lướt qua. Tác giả viết lịch sử, được cho là toàn diện, của cuộc chiến có xu hướng lướt nhanh qua giai đoạn 1973-1975. Trong thời gian đó, không có lực lượng chiến đấu của Mỹ tại Việt Nam và báo giới cùng các quan chức dân sự Mỹ cũng quan tâm rất ít đến Việt Nam; học giả, vì thế, có ít nguồn tài liệu bằng tiếng Anh để tham khảo.

Cuốn “Tháng Tư Ðen” của George J. Veith đã lấp đầy khoảng trống lịch sử đó một cách khác thường. Tác giả George Veith đã đào sâu vào những nguồn tài liệu Việt Nam bị bỏ quên trước đó, gồm cả lịch sử của Bắc Việt, và ông đã phỏng vấn nhiều vị chỉ huy đơn vị chiến đấu miền Nam Việt Nam. Trong cách kể tỉ mỉ, Veith trình bày cả núi chi tiết mới đã cho phép ông trả lời các câu hỏi chính của lịch sử.

Mặc dù các nhà lãnh đạo miền Nam Việt Nam đã làm một số lỗi nghiêm trọng trong cuộc tấn công năm 1975 của Bắc Việt, ông Veith nói, không thể đổ thất bại vì chính phủ vớ vẩn được và chắc chắn không phải vì khả năng chiến đấu kém cỏi của quân đội VNCH. Ở vào lúc đó lãnh đạo quân đội miền Nam Việt Nam, gồm nhiều sĩ quan đã chiến đấu giỏi, đẩy lui cuộc tấn công mùa Hè đỏ lửa năm 1972 và các cuộc đụng độ lớn nhưng ít được biết đến trong những năm 1973 và 1974. Trong cuộc tấn công cuối cùng của Bắc Việt, cấp chỉ huy và các đơn vị của miền Nam Việt Nam đã chiến đấu giỏi hơn nhiều người đã tưởng.

Nếu người Mỹ còn nhớ, một chiến thắng của miền Nam Việt Nam vào năm 1975, đó là trận chiến Xuân Lộc, ở đó một sư đoàn của quân đội miền Nam Việt Nam đã đập tan 3 sư đoàn Bắc Việt. Tuy nhiên, ông Veith cũng ghi lại một số các cuộc đụng độ khác, trong tháng Ba và tháng Tư năm 1975, chứng tỏ sức đề kháng mãnh liệt của quân đội VNCH - từ Mỏ Tàu và Núi Bông ở địa đầu giới tuyến, đến Bến Cầu và Chơn Thành ở vùng biên giới, rồi Cần Thơ và Long An ở phía nam.

Ông Veith chứng minh một cách thuyết phục rằng nguyên nhân gốc rễ đưa đến thất bại của miền Nam Việt Nam chính vì Quốc hội Hoa Kỳ đã cắt giảm viện trợ năm 1974, khi đó viện trợ quân sự đã giảm gần một nửa. Khi Bắc Việt bắt đầu tấn công dữ dội từ tháng 3 năm 1975, miền Nam Việt Nam đã rơi vào tình trạng thiếu nhiên liệu máy bay và phụ tùng thay thế, không cho phép quân đội chuyển quân đến để củng cố mạn sườn, dễ bị tấn công dài 900 dặm, về phía tây. Bắc Việt do đó được tự do tập trung các cuộc tấn công,với số lượng áp đảo, vào các thị xã, thành phố chính yếu.

Do sự khan hiếm lực lượng không vận, đe dọa quân đội Nam Việt Nam, trong tình trạng hiểm nghèo, thường xuyên phải rút lui bằng xe tải hoặc đi bộ. Thường dân chạy phía sau các binh sĩ, sợ bị các lực lượng cộng sản tàn sát, những người đã thảm sát dân Huế năm 1968 và thường dân dọc theo Quốc Lộ 1 vào mùa Hè đỏ lửa năm 1972. Phụ nữ và trẻ em và các loại xe dân sự làm tắc nghẽn cầu, đường, làm cuộc di tản chậm lại. Do đó, một số đơn vị chiến đấu bị quân Bắc Việt chận đường và tiêu diệt.

Khi cuộc di tản chiến thuật, khi lực lượng Nam Việt Nam cố gắng để tạo thành một vành đai phòng thủ tại thành phố Ðà Nẵng, thì hơn một triệu thường dân đã đổ tràn vào thành phố của 500.000 người đang trong trạng thái hoảng loạn. Ðường phố đã kẹt cứng vì giao thông dân sự, ông Veith giải thích, do đó sự vận chuyển của xe quân sự và hình thành đội quân lớn đã không thể phối hợp được. Một số binh sĩ bỏ đơn vị mình để bảo vệ thân nhân hoặc giúp họ chạy trốn. Tướng Ngô Quang Trưởng, một tướng lãnh tài ba và lôi cuốn của VNCH, đã quyết định tổ chức quốc phòng là điều không thể thực hiện được, ông đã ra lệnh di tản của quân đội chiến đấu bằng đường biển. Một số binh lính miền Nam Việt Nam đã thoát khỏi bằng tàu thuỷ, nhưng hàng ngàn người khác đã bị đơn vị quân đội Bắc Việt đang ồ ạt truy đuổi và bắt sống trên bãi biển.

“Tháng Tư Ðen” cho thấy rằng việc cắt giảm viện trợ của Mỹ quá nhanh khiến miền Nam Việt Nam đã không thể đánh bom các lực lượng của đối phương ngay cả khi họ đang tụ tập đông đảo và là mục tiêu mời gọi. Lực lượng không quân Nam Việt Nam không thể bay đủ phi vụ, và khả năng của không quân tiếp tục bị xói mòn khi các sân bay bị quân Bắc Việt tràn ngập. Trong tháng Giêng năm 1973, Tổng thống Nixon đã hứa với Việt Nam là không lực Mỹ sẽ đánh tan quân Bắc Việt nếu họ đã vi phạm hiệp định ngưng bắn sắp được ký kết tại Paris. Nhưng sau đó vụ Watergate bùng nổ, và Quốc hội, dùng Nghị quyết Quyền lực Chiến tranh 1973, để ngăn cản người kế nhiệm TT Nixon, là TT Gerald Ford, thực hiện các cam kết với VNCH.

Mặc dù miền Nam Việt Nam có 763.000 người vào năm 1975, sự hạn chế di động chiến lược chỉ cho phép quân đội VNCH tập trung 110.000 binh sĩ làm phòng tuyến sau cùng ở Sài Gòn. Quân Bắc Việt, có 350.000 quân được cung cấp đa dạng nhờ sự thay đổi biến đường mòn Hồ Chí Minh thành một đường trải nhựa và có cả đường ống dẫn dầu bên cạnh. Mặc dù trước tình hình tuyệt vọng, ông Veith lưu ý, nhiều đơn vị miền Nam Việt Nam đã chiến đấu đẩy lui nhiều cuộc tấn công lớn của quân Bắc Việt Nam tại Sài Gòn và phản công có hiệu quả. Theo ước tính của riêng Hà Nội, lực lượng Bắc Việt Nam có 6.000 binh sĩ tử thương trong những ngày cuối cùng của cuộc chiến. Người lính miền Nam Việt Nam đã chiến đấu cho đến khi chính phủ  (Dương Văn Minh) mới được dựng lên ra lệnh đầu hàng với ảo vọng được phe thắng trận nhượng bộ.

Hơn 100.000 binh sĩ Việt Nam Cộng Hoà tử thương trong các trận chiến cuối cùng, hay đã bị xử tử ngay sau đó hoặc đã chết dần mòn vì bị ngược đãi trong các trại “cải tạo” khổng lồ. Nửa triệu người miền Nam Việt Nam đã chết trên đường chạy trốn sự đàn áp cộng sản. Trong lúc đang toan tính viện trợ cho Afghanistan trong tương lai, “Tháng Tư Ðen” là một lời nhắc nhở đúng mức với chính phủ Mỹ về thiệt hại nhân mạng khi bỏ rơi đồng minh đang bị bao vây.

(Trà Mi lược dịch)
Về Đầu Trang Go down

Posts : 393
Join date : 13/03/2012

Bài gửiTiêu đề: Re: April 30TH 1975: Betrayed and Abandoned!   Sat Apr 12, 2014 12:24 am

By Col. Harry G. Summers, Jr.

Hồi Ký ‎của HARRY G. SUMMER, JR., (1)
(Đại Tá Trưởng Phái Đoàn Hoa Kỳ trong
Uỷ Ban Liên Hợp Quân Sự Bốn Bên
sau Hiệp Định Paris 1973.)

Mời đọc bản tiếng Anh tại: http://vnafmamn.com/bitter_end.html

It was not a proud day to be an American. As our CH-46 Marine helicopter lifted off the roof of the American Embassy in Saigon at 5:30 a.m., April 30, 1975--taking the last of the Americans, except for the Marine guards, to USS Okinawa and safety--the full extent of our betrayal struck home. The 420 evacuees below, whom we had given our solemn promise not to abandon, began to press at the Marine guards then withdrawing into the embassy.

But it was too late. America had not only fecklessly abandoned its erstwhile ally in its time of most desperate need but also had shamefully abandoned the last several hundred of those evacuees who had trusted America to the very end. Included were the local firemen who had refused earlier evacuation so as to be on hand if one of the evacuation helicopters crashed into the landing zone in the embassy courtyard; a German priest with a number of Vietnamese orphans; and members of the Republic of Korea (ROK) embassy, including several ROK Central Intelligence Agency officers who chose to remain to the end to allow civilians to be evacuated ahead of them and who would later be executed in cold blood by the North Vietnamese invaders.


(THE BITTER END by Col. Harry G. Summers, Jr.)

Toàn Như dịch

Đó không phải là một ngày đáng tự hào để làm một người Mỹ. Ngày đó là ngày 30 Tháng Tư năm 1975, vào lúc 5 giờ 30 sáng, khi chiếc trực thăng Thủy Quân Lục Chiến (TQLC) CH-46 rời khỏi mái nhà Tòa Đại Sứ Mỹ ở Sài Gòn mang theo những người Mỹ cuối cùng, không kể những người lính TQLC, để tới chiếc tầu USS Okinawa và nơi an toàn, toàn bộ sự phản bội của chúng ta đã chấn động tận quê nhà. 420 người dân di tản ở phía dưới, những người mà chúng tôi đã hứa hẹn nghiêm chỉnh rằng sẽ không bỏ rơi, đã bắt đầu dồn ép những người lính TQLC cũng đang rút vào bên trong tòa đại sứ.

Nhưng đã qúa trễ. Nước Mỹ đã không chỉ bỏ rơi người bạn đồng minh cũ một cách vô trách nhệm vào lúc dầu sôi lửa bỏng này mà còn bỏ rơi một cách đáng hổ thẹn mấy trăm người di tản cuối cùng, những người đã tin cậy Hoa Kỳ vào giờ phút cuối cùng đó. Trong số đó có cả những người lính cứu hỏa địa phương, những người đã khước từ được di tản sớm vì e ngại một trong những chiếc trực thăng có thể bị rớt trong sân tòa đại sứ; một linh mục người Đức cùng với một số trẻ mồ côi Việt Nam; và những thành viên tòa đại sứ Đại Hàn, gồm cả các sĩ quan Cơ Quan Trung Ương Tình Báo Đại Hàn, những người đã tự nguyện ở lại đến giờ chót nhường cho các người dân thường được di tản trước họ và để rồi sau đó họ đã bị thảm sát một cách vô cảm bởi những kẻ xâm lược đến từ Bắc Việt Nam.

Cái đáng tiếc nhất là nó hoàn toàn không có chủ ý, đó là do sự mất liên lạc giữa những người đang thi hành công việc di tản ở tòa đại sứ, cùng những người ở ngoài khơi trên những hàng không mẫu hạm đang kiểm soát các trực thăng, và những người ở Honolulu và Washington đang có những quyết định sau cùng. Nói tóm lại, Chiến Tranh Việt Nam một lần nữa đã chấm dứt.

Việc trở lại Việt Nam của tôi vào tháng Bảy năm 1974 đã bắt đầu hoàn toàn khác với chuyến công tác của tôi trước đó vào năm 1966-1967. Khác với lần công tác thứ nhất lúc đó tôi là một sĩ quan hành quân của Tiểu Đoàn 1, Trung Đoàn 2, Sư Đoàn 1 Bộ Binh (Hoa Kỳ), rồi sau khi bị thương lần thứ hai, tôi phụ trách sĩ quan hành quân G-3 với lực lượng Dã Chiên II Việt Nam, lúc đó có thể đã không còn nhiều chết chóc. Vào năm 1975, Việt Nam coi như đã hòa bình.

Nó tưởng như đã hòa bình đến nỗi vợ tôi và đứa con trai 18 tuổi đã tháp tùng theo tôi tới Sài Gòn cùng với một số gia đình khác trong Phái Bộ Mỹ – như ban tham mưu tòa đại sứ Mỹ; 50 nhân viên quân sự của Phòng Tùy Viên Quốc Phòng (cơ quan DAO : Defense Attaché Office); và phái đoàn nhỏ bé của Toán Quân Sự Hỗn Hợp Bốn Bên của Hoa Kỳ mà tôi được chỉ định làm Trưởng Tiểu Ban về thương thuyết. Tòa đại sứ tọa lạc ở trung tâm Sài Gòn, nhưng cơ quan DAO và Toán Quân Sự Hỗn Hợp Bốn Bên lại tọa lạc tại trụ sở của cơ quan MACV (Military Assistance Command, Vietnam) cũ ở căn cứ Tân Sơn Nhứt nơi ngoại ô Sài Gòn cách đó vài dặm.

Thomas Polgar, là Trưởng Văn Phòng CIA lúc đó, trong một bài báo mang tựa đề “Managing the Company Store” trên tạp chí Vietnam (tạp chí của các cựu chiến binh tham chiến tại Việt Nam xuất bản mỗi hai tháng) trong Tháng Tám năm 1989 đã viết: “Vào năm 1973-1974, tôi thường xuyên lái xe từ Sài Gòn đi Mỹ Tho trong vùng đồng bằng sông Cửu Long … và để cho nhân viên của tôi lái xe đi Đà Lạt. Những trục lộ chính xuyên suốt trong nước về căn bản là an toàn cho những chuyến đi vào ban ngày.”

Khi người con trai lớn của tôi, sau này là một sinh viên sĩ quan trường võ bị West Point, đến chung vui với chúng tôi nhân mùa lễ Giáng Sinh 1974, cả hai cậu con trai đều muốn tham gia vào toán người của tòa đại sứ lái xe đi chơi tắm Vũng Tàu. Tôi đã từ chối, vì nhớ lại hai sư đoàn Mỹ đã từng phải khai thông con đường đó gần mười năm trước vượt qua một vùng quê đầy thù nghịch.

Nhưng Việt Cộng đã gần như biến mất khoảng gần sáu năm do hậu qủa của cuộc tấn công Tết 1968. Từ đó cho đến khi ký kết Hiệp Định Hòa Bình Paris trong Tháng Giêng 1973, cuộc chiến gần như chỉ là giữa quân đội chính qui Bắc Việt và Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa, còn Việt Cộng hầu như không còn giữ một vai trò gì. Và, kể từ sau Tết 1968, Hoa Kỳ cũng đã bắt đầu giảm bớt sự liên hệ. Tiếp theo trận đánh trên Đồi Thịt Bằm (Hamburger Hill) vào tháng 5-1969, tất cả các cuộc hành quân có tính tấn công chiến lược của Hoa Kỳ đã bị cắt giảm một cách nghiêm trọng, và kể từ tháng 7-1969 việc rút quân đội Mỹ đã bắt đầu được thực hiện. Đến Tháng Tám năm 1972  toàn bộ các lực lượng trên bộ của Hoa Kỳ đã ra đi.

Đến Tháng Ba năm 1973, theo Hiệp Định Paris, tất cả lực lượng quân sự Mỹ còn lại, ngoại trừ 50 nhân viên DAO và các thành viên Toán Quân Sự Hỗn Hợp Bốn Bên, đều đã rời khỏi Việt Nam. Các trận đánh trong năm 1973 chỉ còn giới hạn qua các trận đụng độ nhỏ nơi nông thôn hẻo lánh giữa QLVNCH và 15 sư đoàn Bắc Việt, gồm khoảng 149.000 quân chiến đấu và 71.000 quân yểm trợ đã được phép ở lại Miền Nam Việt Nam theo những điều khoản của Hiệp Định Paris. Nhiều người sau này đã trách cứ cho rằng đó là những điều khoản đã dẫn đến sự sụp đổ của Miền Nam Việt Nam.

Tuy nhiên, Trưởng văn phòng CIA Polgar lại không đồng ý về điều đó. Trong cuộc phỏng vấn với tạp chí Vietnam vào Tháng Tám năm 1989, ông đã nói rằng “Hiệp Định Hòa Bình Paris được coi như là một thỏa hiệp trong danh dự và hợp lý đã được thảo ra và ký kết … Vấn đề là ở chỗ Bắc Việt đã nhạy bén và nhận thấy sự suy yếu trong quyết tâm của Mỹ không còn muốn tiếp tục yểm trợ cho Nam Việt Nam, nên những người Cộng Sản đã gia tăng xem thường bản Hiệp Định Paris. Các điều khoản của Hiệp Định Paris nếu được thi hành, chẳng hạn giống như những điều khoản trong bản Thỏa Ước Đình Chiến Đại Hàn năm 1953, thì sự tiếp tục cho một Miền Nam Việt Nam độc lập, dù có thể bị yếu đi, cũng có thể được bảo đảm trong nhiều năm.”

Nhưng nó đã không được như vậy, bởi vì vào đúng cái thời điểm quan trọng nhất Hoa Kỳ đã không giữ lời hứa. Như Tướng Homer Smith đã đề cập [trong bài viết “Bốn Mươi Lăm Ngày Cuối Cùng ở Việt Nam” (Final Forty Five Days in Vietnam) trên tạp chí Vietnam số Tháng Tư 1995] rằng, không chỉ Quốc Hội đã không đáp ứng số tiền gần một tỷ đô la viện trợ quân sự của Hoa Kỳ cho Việt Nam, mà cả chính phủ Mỹ cũng ngoảnh mặt với những cam kết về an ninh của mình.

Tổng Thống Richard Nixon trong một lá thư gởi Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu của Miền Nam Việt Nam vào tháng 11 năm 1972 trước ngày ký Hiệp Định Hòa Bình Paris đã viết: “Tôi bảo đảm tuyệt đối với ông rằng, nếu Hà Nội không tôn trọng những điều đã cam kết trong bản hiệp định này, tôi sẽ có những hành động trả đũa quyết liệt.” Nhưng rất tiếc không đầy hai năm sau, Nixon đã phải rời khỏi chức vụ vì vụ tai tiếng Watergate.

Tại một buổi họp của Bộ Chính Trị Bắc Việt vào Tháng Mười năm 1974, Lê Duẩn, người kế tục Hồ Chí Minh, đã lưu ý về sự kiện đó và “đưa ra một quyết định quan trọng và sau đã trở thành một nghị quyết.” Y nói, một khi đã rút ra khỏi Miền Nam, Hoa Kỳ khó mà có thể quay trở lại, nên sẽ không có vấn đề nó sẽ can thiệp như thế nào, và nó không thể nào cứu vãn cho chính phủ Sài Gòn khỏi sụp đổ.

Tỉnh Phước Long nằm ở phía Tây Bắc của Sài Gòn là một thí nghiệm cho nghị quyết đó. Ở nơi tương đối hẻo lánh, lực lượng phòng thủ của tỉnh chỉ gồm có bốn tiểu đoàn Địa Phương Quân với quân số khoảng 340 cho mỗi tiểu đoàn và một số trung đội Nghĩa Quân. Hỏa lực yểm trợ gồm có 4 khẩu đại bác 155 ly và 16 khẩu 105 ly được sử dụng bởi các trung đội sử dụng cả hai loại súng cho toàn vùng.

Lực lượng phòng thủ này thật không tương xứng với Binh Đoàn 301 của quân đội Bắc Việt, gồm có Sư Đoàn 3 tân lập của Bắc Việt, Sư Đoàn 7 kỳ cựu, một tiểu đoàn xe tăng với những chiếc tăng T-54 của Sô Viết, một trung đoàn pháo binh, một trung đoàn pháo cao xạ, cùng các đơn vị bộ binh và công binh địa phương. Cuộc tấn công của họ khởi đi từ những mật khu ở Cambodia vào ngày 13 tháng 12 năm 1974, binh đoàn 301 đã loại bỏ những chốt tiền tiêu của Nam Việt nam, rồi tập trung tấn công vào sân bay Sông Bé.

Quân đồn trú tại đó được tăng viện bởi Tiểu Đoàn 2 của Sư Đoàn 7 Bộ Binh được trực thăng vận đến từ căn cứ Lai Khê. Thêm sáu khẩu đại bác 105 ly cũng được trực thăng vận đến. Sau đó, hai đại đội của Tiểu Đoàn 85 Biệt Động Quân  của QLVNCH cũng được gởi đến. Nhưng chúng vẫn không cân xứng với quân Bắc Việt mà pháo binh của chúng đặc biệt dữ dội. Cho đến ngày 3 tháng 1 năm 1975, mức độ pháo kích của quân Bắc Việt đã lên đến 3.000 qủa một ngày. Theo sử liệu chính thức về trận đánh, “cuối cùng vào ngày 6 tháng 1, vị tỉnh trưởng đã nhận ra rằng ông ta không thể làm chủ trận chiến.” Báo cáo viết, “dưới sự trực xạ từ bốn chiếc xe tăng T-54, ông đã bị thương nặng nên đã cùng bộ tham mưu còn lại rút khỏi Sông Bé. Quân Bắc Việt đã chiếm được một tỉnh đầu tiên.” Sự tổn thất của Nam Việt thật là choáng váng. Trên 5.400 binh sĩ QLVNCH và các lực lượng Địa Phương Quân và Nghĩa Quân đã tham gia vào trận đánh, nhưng chỉ khoảng 850 người sống sót. Vị tỉnh trưởng cũng chẳng thoát được đến nơi an toàn. Khoảng 3.000 thường dân trong số 30.000 hay hơn đã trốn khỏi sự kiểm soát của cộng sản. Một số viên chức xã, ấp, tỉnh đã bị bắt và đã được coi như thiệt mạng. Tuy nhiên, những tổn thất này bi kịch là ở chỗ, trận đánh đã tạo ra những hậu qủa khôn lường. Trận chiến ít được lưu ý tại Phước Long lại là một trong những trận đánh quyết định cuộc chiến vì nó đánh dấu sự bỏ rơi của Hoa Kỳ đối với người bạn đồng minh lâu năm trước số phận bi thương của nó. “Nghị Quyết” của Lê Duẩn đã trở nên qúa đúng. Để đương đầu với sự vi phạm trắng trợn Hiệp Định Paris – nó đã được nghiên cứu kỹ lưỡng để cố tình vi phạm hầu thử thách sự đối phó của Mỹ – Tổng Thống Gerald Ford đã chỉ hạn chế sự đối phó một cách yếu ớt bằng những lưu ý về ngoại giao. Bắc Việt đã nhận được cái tín hiệu xanh cho cuộc xâm lăng Nam Việt Nam.

Tướng Bắc Việt Văn Tiến Dũng, người chỉ huy trận tấn công vượt tuyến sau cùng để tiến chiếm Nam Việt Nam, đã phát biểu tại cuộc họp Bộ Chính Trị ngày 8-1-1975 rằng, “Rõ ràng là Mỹ rất khó có thể trở lại, … Để lợi dụng thời cơ lớn lao này, chúng ta phải có những trận đánh thật qui mô rộng khắp để tiêu diệt và đập tan kẻ thù trên một bình diện lớn.” Thế là việc chuẩn bị cho một trận chiến sau cùng của quân Bắc Việt đã được hoạch định.

Tướng Smith đã chi tiết hóa diễn tiến của sự phản bội như sau, vào Tháng Ba 1975, Tổng thống Nguyễn Văn Thiệu đã có một quyết định đầy định mệnh là bỏ Cao Nguyên đã khiến cho toàn bộ cấu trúc phòng thủ của Miền Nam Việt Nam bắt đầu bị tan rã. Nhưng không phải toàn bộ QLVNCH đã sụp đổ. Sư Đoàn 18 Bộ Binh tại Xuân Lộc, khoảng 40 dặm về phía Đông Bắc Sài Gòn đã cố gắng một cuộc chiến đấu thật can đảm.

Từ ngày 17-3-1975 đến ngày 5-4-1975, Sư Đoàn 18 Bộ Binh đã giữ vững vị trí, gây tổn thất nặng nề cho các sư đoàn 6, 7, và 341 của Bắc Việt. Chỉ cho đến khi Bắc Việt đem vào sư đoàn 325 và đưa vào trận địa các sư đoàn 10 và 304 thì Sư Đoàn 18 mới rút lui. Nhưng cũng đã qúa trễ, vì vào những tuần lễ cuối cùng của Tháng Tư, các sư đoàn quân Bắc Việt đã vào đến cửa ngõ Sài Gòn. Rõ ràng là tất cả đã đến hồi kết cuộc.

Vào lúc đó, đường dây liên lạc duy nhất giữa Hoa Kỳ và Bắc Việt được qua trung gian Toán Quân Sự Hỗn Hợp Bốn Bên được hưởng quy chế ngoại giao theo Hiệp Định Paris. Các chuyến bay thường xuyên của Toán QSHHBB giữa Sài Gòn và Hà Nội đã được thực hiện kể từ năm 1973.

Sử dụng những vận tải cơ C-130 của Bộ Chỉ Huy Không Lực Thái Bình Dương, các chuyến bay đã bao gồm các thành viên của cả bốn phái đoàn trong Toán QSHHBB gồm có Hoa Kỳ, Bắc Việt, Nam Việt Nam (VNCH) và Việt Cộng mà tên gọi chính thức của nó là “Chính Phủ Cách Mạng Lâm Thời Miền Nam Việt Nam”. Một chuyến bay như vậy đã được sắp xếp vào ngày 25-4-1975, với sự hiểu biết rằng chính phủ Bắc Việt ở Hà Nội đã được chuẩn bị cho việc Hoa Kỳ rút đi.

Là Trưởng Phái Đoàn thương thuyết của chính phủ Hoa Kỳ, tôi được hưởng quy chế ngoại giao theo Hiệp Định Paris. Tôi được lệnh thực hiện chuyến bay, cùng đi với tôi là thông dịch viên, Chuyên viên 7 Garnett “Bill” Bell (sau này đã nghỉ hưu và hoạt động trong những công tác về POW/MIA và từng là Trưởng Văn Phòng POW/MIA của Mỹ ở Hà Nội – trước khi Mỹ và Hà Nội có bang giao). Bell là một chiến sĩ rất nhiệt tình trong công tác, ông vừa trở lại nhiệm sở sau khi đã chuyển đưa thi hài của người vợ và các con về Hoa Kỳ cùng với đứa con gái còn sống sót duy nhất. Họ đã bị tử nạn trong tai nạn máy bay rớt trong khi di tản các em mồ côi trên chiếc máy bay C-5 ngày 3-4-1975. Tai nạn đó cũng lấy đi mạng sống của Barbara Kavulia, người thư ký dân sự của Tiểu Ban Thương Thuyết. Mặc dù được phép ở lại Hoa Kỳ, nhưng Bell vẫn trở lại vì ông biết rằng ông là một thông dịch viên rất cần thiết cho phái đoàn.

Kể từ lúc bắt đầu cho đến khi hoàn tất chuyến đi là cả một vấn đề vượt ngoài sức tưởng tượng. Để lên đường, tôi cần có những sự hướng dẫn về thương thuyết. Toán QSHHBB đã có sự chỉ huy kép. Một là qua cơ quan DAO (Văn Phòng Tùy Viên Quân Sự) ở Sài Gòn và Bộ Chỉ Huy Thái Bình Dương ở Honolulu cùng ông phụ tá bộ trưởng quốc phòng Roger Shields đặc trách về POW/MIA ở Ngũ Giác Đài. Hai là qua con đường ngoại giao mà khởi đầu với James Devine, một viên chức vừa quân sự vừa chính trị ở Tòa Đại Sứ ở Sài Gòn. Vì đây là một sứ mạng ngoại giao mà tôi đại diện cho chính phủ Hoa Kỳ nên tôi đã tìm gặp Devine để nhận những sự hướng dẫn về những điều khoản mà Hoa Kỳ đề nghị. Nhưng vào lúc đó, vị đại sứ Hoa Kỳ Graham Martin vừa bị mất một người con trai trong cuộc chiến ở Việt Nam, đang bị suy sụp về tinh thần lẫn thể chất và ông Ngoại Trưởng Kissinger ở Hoa Thịnh Đốn hầu như cũng đang toan tính một sự “phản bội” bắt nguồn từ tên Lê Duẩn của Bắc Việt, thành ra Devine cũng mù mờ như tôi vậy.
Tôi hỏi: “Những hướng dẫn về thương thuyết dành cho tôi như thế nào?”

Devine đáp: “Mẹ kiếp, tôi cũng không biết nữa.”
Tôi nói: “Vậy tôi phải làm gì đây?”
Devine trả lời: “Thì cứ cố gắng hết mình thôi.”

Nếu tôi tiết lộ sự hướng dẫn lạ kỳ này cho Bắc Việt, họ có thể đã nghĩ rằng tôi nói dối họ, bởi vì bất cứ những gì họ làm, kể cả việc ấn định cho chúng tôi đậu chiếc máy bay C-130 ở sân bay Gia Lâm ở Hà Nội cũng có một mục đích chính trị. Chiếc C-130 phải đậu làm sao để cho các hành khách trên chuyến máy bay thương mại của Trung Quốc đến từ Quảng Đông phải đi dưới cánh chiếc máy bay Mỹ để ra vào nơi tiếp nhận hành khách, rõ ràng đây là một hình thức thiếu tôn trọng.

Hà Nội, như đã được tưởng tượng, có vẻ hồ hởi với những đám đông tụ tập ngoài đường phố. Sau những năm chiến đấu họ đã thắng trên chiến trường điều mà họ đã thất bại tại bàn thương thuyết.

Tôi nói với Đại tá Tư (không rõ Tư, Tứ, Tú hay Tự, nguyên văn tiếng Anh không bỏ dấu), người đối đầu với tôi của Bắc Việt: “Ông nên biết rằng, các ông không bao giờ đánh bại được chúng tôi ở chiến trường đâu.”

Ông ta đã nói: “Có thể là như vậy, nhưng cũng không hẳn là như thế.”

Như đã mong đợi, Bắc Việt đưa cho tôi những điều khoản về việc rút đi của Hoa Kỳ. Họ nói, cơ quan DAO, mà bộ phận tuyên truyền của Bắc Việt đã khiếu nại một cách sai lạc con số lên đến hàng ngàn phải ra đi hết. Toán QSHHBB (những người mà họ cố gắng liên hệ trong cuộc thương nghị về chuyện đòi bồi thường thiệt hại do chiến tranh để đổi lấy những tin tức về POW/MIA) được ở lại và tòa đại sứ Hoa Kỳ có thể hoạch định tương lai cho nó.

Trở lại Sài Gòn, tôi được gặp Eric von Marbod, đại diện riêng của Bộ Trưởng Quốc Phòng James Schlesinger. Tôi đã báo cáo: “Đó là một tình thế hết sức rắc rối mà tôi đã tham dự. Đáng lẽ tôi nên cho họ một cái tối hậu thư về bom nguyên tử và họ sẽ phải tin tôi.”

“Sao ông không làm như vậy đi?”, ông đã nói với vẻ nửa đùa cợt. Tôi vẫn tự hỏi, điều gì có thể đã xảy ra nếu Tổng Thống Ford, lúc ấy còn đang bận chơi golf trong một trận đấu ở California, đã làm như thế. Nhưng cũng giống như Pontius Pilate (2), cả ông và Quốc Hội đã phủi tay với Việt Nam rồi.

Vào lúc đó, quân Bắc Việt đã tiếp tục đến gần vành đai Sài Gòn. Mười sáu sư đoàn quân Bắc Việt đã mở một cuộc tấn công với ba mũi giáp công vào thủ đô của Miền Nam. Cái kết cuộc đắng cay đã đang kề cận.

Trước đó, dự trù rằng chúng tôi có thể ở lại sau khi Sài Gòn thất thủ, phái đoàn QSHHBB của Hoa Kỳ đã được tinh giản một cách kỹ lưỡng, hầu hết các nhân viên quân sự của chúng tôi đã được tái phối trí tới Thái Lan để hình thành một toán công tác đặc biệt tại hậu cứ. Ngày 20-4-1975, Ngũ Giác Đài đã chỉ đạo một chuyến bay đặc biệt để di tản tất cả các nhân viên dân sự người Việt tới Guam.

Thành phần còn lại trong phái đoàn gồm có Đại tá Lục Quân John H. Madison, Jr., trưởng phái đoàn; cá nhân tôi; vị phụ tá của tôi, Đại Úy Lục Quân (nay đã là Đại Tá) Stuart A. Herrington; Thượng sĩ William G. Herron; Trung sĩ xạ thủ TQLC Ernest Pace; và Bill Bell.

Trong mấy tuần lễ vừa qua, chúng tôi đã bận rộn giúp cho Tướng Smith và ban tham mưu DAO thực hiện những cuộc di tản bằng máy bay có cánh cố định các thường dân Hoa Kỳ, gia đình họ và các nhân viên Việt Nam đã được lọc lựa. Chúng tôi liên tiếp nhận được những công văn ưu tiên từ Hoa Thịnh Đốn hướng dẫn chúng tôi lựa chọn di tản những viên chức cao cấp của Việt Nam cùng với gia đình họ mà mạng sống của họ có thể bị hiểm nguy vì những sự cộng tác với Hoa Kỳ trong thời gian chiến tranh. Tiến trình này đã trở nên phức tạp vì chính phủ Nam Việt Nam đã ngăn cấm một sự ra đi như thế, cho nên cảnh sát an ninh Nam Việt Nam đã ngăn chận các cổng vào Tân Sơn Nhứt. Nhưng nhờ vào sự khéo léo của Đại Úy Herrington, một sĩ quan xuất sắc thông thạo tiếng Việt nên những khó khăn này đã được vượt qua.

Một trong những tình huống cảm động đã xảy ra trong lúc thực hiện việc di tản gia đình các cộng sự viên trong phái đoàn QSHHBB của Nam Việt Nam. Một vị đại tá đã giàn giụa nước mắt nói những lời từ biệt cuối cùng với vợ và các con của ông ngay tại cầu thang máy bay để tiễn họ ra đi đến nơi an toàn. Bất ngờ Herrington nói với ông ta:
-    Ông lên máy bay đi.
Vị đại tá nói trong đau khổ:
-    Tôi không thể làm như thế. Tôi không thể bỏ mặc quê hương tôi trong lúc tuyệt vọng này.
Herrington nói:
-    Thôi đừng khùng nữa ông ơi. Mọi việc đã xong cả rồi. Tổng thống Thiệu đã ra đi rồi. Những người khác cũng đang ra đi. Ông hãy lên máy bay mà  lo cho gia đình ông.
Cuối cùng vị đại tá đã miễn cưỡng nghe theo.

Lúc đầu tôi cũng giận dữ. Tôi nói với Herrington: “Bạn biết rõ là ông Thiệu chưa ra đi mà. Và bạn cũng biết là chúng ta bị cấm không được di tản bất cứ người nào trong QLVNCH. Tại sao bạn lại để cho ông sĩ quan này phải khó xử giữa một bên là nhiệm vụ và một bên là gia đình ?”

Thế nhưng Herrington đã nói đúng. Đó chỉ là vấn đề thời gian khi nào ông Thiệu sẽ ra đi và đất nước này sụp đổ. Vị sĩ quan đó chả làm được gì để có thể thay đổi được. Nếu ông ta ở lại, ông ta cũng sẽ chỉ để cộng thêm vào cái con số sĩ quan QLVNCH phải ở trong các trại tập trung của nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam nơi mà, nếu ông ta không chết thì cũng bị lăng nhục trong suốt mười bảy năm kế tiếp, bởi vì mãi đến năm 1992, người sĩ quan tù binh cuối cùng của QLVNCH mới được thả.

Nhưng rồi, như Tướng Smith đã mô tả, cuộc di tản bằng máy bay có cánh cố định đã phải chấm dứt vì đạn hỏa tiễn của quân Bắc Việt bắn vào Tân Sơn Nhứt làm chết hai TQLC phụ trách an ninh là Hạ Sĩ Darwin Judge và Hạ Sĩ Charles McMahon.

Ngày 29-4-1975, chúng tôi di chuyển từ trụ sở DAO tới Tòa Đại Sứ ở trung tâm Sài Gòn để chuẩn bị ở lại. Tuy nhiên khi vừa đến nơi, chúng tôi được biết rằng Ngoại Trưởng Kissinger đã ra lệnh cho tất cả các nhân viên Hoa Kỳ phải rời khỏi Việt Nam, kể cả Toán QSHHBB và ban tham mưu tòa đại sứ.

Trong lúc cuộc di tản ở trụ sở DAO được bắt đầu, cuộc di tản duy nhất từ tòa đại sứ bởi một ít máy bay trực thăng UH-1 của hãng Air America đã được thực hiện từ trên nóc nhà để làm con thoi di chuyển những nhân viên tới địa điểm di tản ở DAO. Kế hoạch dự trù di tản khoảng 100 nhân viên Hoa Kỳ từ tòa đại sứ theo cách này. Những người di tản khác sẽ được di chuyển bằng xe búyt hoặc bằng trực thăng của Air America tới địa điểm di tản chính ở DAO. Nhưng kế hoạch này đã bị hỏng vì đã có khoảng 3.000 người mà một nửa là người Việt đã tụ tập bên trong bức tường tòa đại sứ. Những đường phố Sài Gòn đang trở nên tắc nghẽn, không có cách nào có thể chuyển họ bằng xe búyt tới địa điểm di tản ở Tân Sơn Nhứt được cả.

Một cây me lớn trong sân tòa đại sứ đã làm cản trở cho việc sử dụng bãi đáp (trực thăng), và ông Đại sứ Martin rõ ràng đã coi cái cây như là một biểu tượng cho quyết định không rời bỏ nhiệm sở của ông, ông đã không đồng ý cho đốn nó xuống. Nhưng bây giờ thì cái kết cuộc đã không thể nào tránh khỏi, nên cái cây cuối cùng đã ngả xuống. Tuy nhiên, cái bãi đáp vẫn còn bị cản trở bởi đám thường dân di tản. Để làm giảm bớt sự lộn xộn, Đại Tá Madison đã tình nguyện cùng với Wolfgang Lehman, phó trưởng phái bộ (chức vụ tương đương phó đại sứ), ra giúp ổn định trật tự.

Trong lúc Thiếu tá TQLC James Kean và các nhân viên an ninh tòa đại sứ được tăng cường thêm khoảng 130 TQLC Mỹ từ Lực Lượng An Ninh Lãnh Thổ tại cơ quan DAO canh giữ bức tường không cho thêm người vào bên trong, chúng tôi phải dọn sạch bãi đáp trong sân tòa đại sứ và tổ chức cho những người di tản ra đi. Sự lộn xộn lại bắt đầu bùng ra khi đám đông nhìn thấy những chiếc trực thăng của Air America cất cánh từ mái nhà tòa đại sứ. Nỗi lo sợ tệ hại nhất của chúng tôi trong cuộc di tản là sợ rằng sẽ lập lại cái sự việc đã xảy ra ở Đà Nẵng vào tháng trước, nơi mà sự hoảng sợ đã qúa mức và ngay cả việc đáp xuống cũng không thực hiện được, vì sợ rằng máy bay sẽ bị chật cứng không thể nào cất cánh lên được.

Những điều đó đã không xảy ra ở tòa đại sứ. Đó là nhờ các nhân viên an ninh TQLC giữ an ninh bức tường đã ngăn chặn cả ngàn người ở ngoài đường không để tràn vào bên trong. Một lý do khác nữa là nhờ Đại úy Herrington, các trung sĩ Herron và Pace cùng với chuyên gia Bell (tất cả đều nói được tiếng Việt) đã cam kết với đám đông rằng họ sẽ không bị bỏ lại.

Công việc trước tiên là phải dọn trống cái sân tòa đại sứ. Dưới sự kiểm soát của Trung sĩ xạ thủ Pace, hầu hết những người ở trong sân được chuyển vào bên trong tòa nhà tòa đại sứ, để rồi sau đó sẽ được di tản từ trên mái nhà khi các trực thăng CH-46 Sea Knight đến từ hàng không mẫu hạm ngoài khơi. Số người còn lại được tập trung trong trụ sở của CRA (Combined Recreation Association) ở bên cạnh. Khu vực hội quán tòa đại sứ và hồ bơi được ngăn cách với chính tòa đại sứ bằng trạm cứu hỏa và một cái hàng rào làm bằng những sợi xích.

Với sự giúp đỡ của vị truyền giáo địa phương, Mục sư Tom Stebbins, người nói được tiếng Việt, tôi đã đi loanh quanh giữa đám đông trong trụ sở CRA đảm bảo với mọi người rằng thế nào họ cũng được di tản. Trong khi đó, một bãi đáp dành cho những trực thăng TQLC CH-53 Sea Stallion lớn hơn cũng đã được dọn dẹp xong trong sân tòa đại sứ. Mặc dù với hai bãi đáp được sử dụng cùng một lúc, việc di tản vẫn bắt đầu một cách chậm chạp và thưa thớt, vì địa điểm di tản chính ở Tân Sơn Nhứt vẫn là ưu tiên. Đến khoảng nửa đêm, đã có khoảng 1.800 người được di tản từ tòa đại sứ, nhưng rồi đoàn trực thăng phải tạm ngưng để chờ lấy thêm nhiên liệu sau khi hoàn tất cuộc di tản ở DAO. Sự hoảng sợ bắt đầu bùng ra trong đám người di tản vẫn còn trong trụ sở CRA.

Các lính TQLC giữ gìn an ninh nơi cổng giữa trụ sở CRA và sân tòa đại sứ đã bắt đầu bị chèn ép dữ dội. Đại úy Herrington phải đến để giải cứu bằng cách vào hẳn bên trong trụ sở CRA để vãn hồi trật tự, chính tôi cũng đi theo cùng với Trung sĩ Herron. Herron nói bằng tiếng Việt: “Không ai sẽ bị bỏ lại.” Herrington thì nói bằng tiếng Anh: “No one will be left behind!” Anh đã lập đi lập lại cam kết với họ: “Tôi ở đây với quý vị, và tôi sẽ đi chuyến trực thăng chót. Họ sẽ không bỏ tôi ở lại đây đâu. Không ai bỏ quý vị đâu. Một lát nữa các trực thăng sẽ trở lại.” Cuối cùng sự hoảng sợ mới tạm lắng. Ngay sau đó, chúng tôi đã di chuyển khoảng 1.100 người còn lại trong trụ sở CRA đi qua cổng và đi lên mái nhà trạm cứu hỏa để từ đó họ có thể thấy những gì đang diễn ra.

Vào khoảng 2 giờ sáng, đoàn trực thăng đã trở lại. Sau khi buộc mọi người phải bỏ lại hành lý, chúng tôi thấy rằng chúng tôi có thể để 90 người Việt lên mỗi chiếc CH-53. Đến khoảng 4g15 sáng, Đại tá Madison thông báo cho Wolfgang Lehman rằng, chỉ cần sáu chuyến không vận nữa để hoàn tất việc di tản. Lehman cho ông biết rằng sẽ không có thêm trực thăng nữa. Nhưng Đại tá Madison thì không thể không có nó. Chúng tôi phải nói ra ý kiến của chúng tôi.

Madison và các cộng sự của ông sẽ đi chuyến không vận cuối cùng sau tất cả những người di tản dưới sự đảm trách của chúng tôi để được bay đi đến nơi an toàn. Lehman đã phải dịu giọng và nói các trực thăng sẽ được phái đến. Chính điều này sau đó đã được xác nhận bởi Brunson McKinley, phụ tá riêng của ông đại sứ. Thế nhưng McKinley đã nói dối. Ngay cả khi ông cam kết với chúng tôi, ông đã biết rằng cuộc không vận đã bị hủy bỏ, và sau đó ông đã mau chóng di tản cùng với ông đại sứ và Lehman, vị phó trưởng phái bộ của ông. Đó là lần duy nhất trong 38 năm quân ngũ tôi đã nói dối về một vấn đề hành quân. Đối với một sĩ quan trong quân đội, hành động như vậy là không bao giờ có thể nghĩ tới. Nhưng Bộ Ngoại Giao rõ ràng đã có những tiêu chuẩn khác, cho nên sau này McKinley đã trở thành một viên chức cao cấp tại Bộ Ngoại Giao phụ trách về người tị nạn.

Mặc dù chúng tôi đã bảo đảm là chúng tôi sẽ không bỏ họ và chúng tôi sẽ là những người ra đi cuối cùng, nhưng rồi Đại Tá Madison cũng không còn cách nào khác hơn là phải làm như vậy. Ông đã ra một cái lệnh thật không thể ngờ cho toán của ông rút đi. Khi chúng tôi ra đến hàng không mẫu hạm, Madison đã quở trách viên chỉ huy phi đội trực thăng vì sự thiếu chữ tín. Nhưng cả ông nữa, cũng đã hoảng hốt. Mọi người đều hiểu rằng, họ đang trải qua một sự khủng hoảng dữ dội, và không ai nhận ra rằng tất cả ngoại trừ sáu chuyến đều đã thành công.

Thật ra lời cáo chung cho mối liên hệ của Hoa Kỳ ở Đông Dương đã được dự báo từ tháng trước, trước sự thất thủ của thành phố Nam Vang (Phnom Penh), nơi nước láng giềng Cambodia. Ngay vào những ngày cuối cùng trước khi bị hành quyết bởi bọn Khmer Đỏ, Quốc Trưởng Cambodia Sirik Matak đã viết trong lá thư cuối cùng gởi vị Đại Sứ Mỹ để từ chối lời mời di tản dành cho ông như sau:

“…Hỡi ơi, tôi không thể nào ra đi một cách hèn nhát như vậy. Đối với ông và đặc biệt với đất nước vĩ đại của ông, tôi chẳng bao giờ tin được rằng các ông lại có cái ý định bỏ rơi một dân tộc đã lựa chọn sự tự do … Các ông cứ ra đi và tôi cầu chúc cho ông và đất nước ông sẽ tìm thấy hạnh phúc dưới bầu trời.

“Nhưng ông hãy ghi nhớ cho rằng, nếu tôi sẽ chết ở đây vào lúc này và trên quê hương mà tôi yêu mến, điều đó thật là tồi tệ dù rằng chúng ta tất cả được sinh ra và sẽ phải chết một ngày nào đó. Tôi chỉ có một lỗi lầm duy nhất là đã tin cậy ở các ông, những người Mỹ.”

(nguyên văn: …I cannot, alas, leave in such a cowardly fashion. As for you and in particular for your great country, I never believed for a moment that you would have this sentiment of abandoning a people which has chosen liberty … You leave and my wish is that you and your country will find happiness under the sky.

But mark it well that, if I shall die here on the spot and in my country that I love, it is too bad because we all are born and must die one day. I have only committed this mistake in believing in you, the Americans.)

(Dịch từ THE BITTER END của Harry G. Summers, Jr.)

(1) Harry G. Summers, Jr. (1932-1999), tác gỉả bài báo này nguyên là một Đại Tá trong Quân Lực Hoa Kỳ. Ông từng phục vụ 2 nhiệm kỳ tại Việt Nam trong thời gian chiến tranh. Trong thời gian từ 1966-1967, ông đã hai lần bị thương trong lúc là sĩ quan hành quân của Tiểu Đoàn 1, Trung Đoàn 2 thuộc Sư Đoàn 1 Hoa Kỳ tại Việt Nam. Trở lại Việt Nam lần thứ 2 năm 1974, ông là trưởng phái đoàn thương thuyết của Hoa Kỳ trong Ủy Ban Quân Sự Hỗn Hợp Bốn Bên (một cơ chế được lập ra theo Hiệp Định Paris năm 1973) cho đến ngày 30/4/1975. Ông giải ngũ vào năm 1985 với cấp bậc Đại Tá; sau đó năm 1988, ông là chủ nhiệm sáng lập tạp chí VIETNAM, tạp chí của các cựu chiến binh Mỹ tham chiến tại Việt Nam, xuất bản mỗi 2 tháng một lần. Ngoài ra, ông còn là tác gỉa của nhiều sách viết về chiến tranh Việt Nam. Năm 1999, ông bị bệnh và qua đời sau một cơn đột qụy, hưởng thọ 67 tuổi.

(2) Pontius Pilate: Kẻ đã bán đứng chúa Jesus khiến Ngài phải chịu đóng đinh trên thập tự gía.

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Sponsored content

Bài gửiTiêu đề: Re: April 30TH 1975: Betrayed and Abandoned!   

Về Đầu Trang Go down
April 30TH 1975: Betrayed and Abandoned!
Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
Diễn Đàn Trung Học Nguyễn Trãi Saigon  :: ĐỀ TÀI :: Lịch Sử, Tài Liệu-
Chuyển đến